Top Posts
Xin chân thành cảm ơn những lời động viên của live_dead, durian_vivi, gianthuong và các bạn, tiếc rằng theo như mình biết hầu hết cộng đồng PTBP nhà mình là người HN, giá như các bạn ở SG, nhất định mình sẽ dùng những sản phẩm xuất xưởng đầu tiên mời các bạn dùng thử. Hôm trước mình có thằng bạn từ HN vô chơi, sau khi ăn thử va nghe mình nói về ý tưởng của mình nó nhất định đòi làm đại lý phân phối khu vực miền Bắc. Hì hì hì, Mình xin hứa một ngày nào đó nếu CocoFlan bán ra được tới thị trường HN mình sẽ mời cả cộng đồng PTBP chén "tẹt ga".
Mình nhờ các bạn giúp mình, vào thử trang http://www.cocoflan.com xem qua và cho mình xin vài ý kiến. Mình làm ra, nhưng tất cả đều dựa trên ý kiến chủ quan cá nhân, mìng nghĩ chắc còn nhiều thiếu sót.
Ý tưởng làm CocoFlan - bánh flan (miền Bắc gọi là Caramen) xuất hiện khi trong 1 lần đãi tiệc ở nhà, mình làm bánh Flan để tráng miệng. Hic, tất cả mọi người dùng đều tấm tắc khen ngon... Hì hì, mình rất tự hào vì bánh Flan mình làm không theo công thức thông thường mà theo công thức riêng của Mẹ.
Cho đến thời điểm mình viết những dòng chử này thì những tờ nhãn hiệu đầu tiên đã được in xong và đang được cắt thành phẩm. Vậy mà mình vẫn còn băn khoăn về giá thành. Giá bán lẽ là 3000/cái hay 3500/cái?
Quyết định không tiếp tục đi Mỹ để làm việc, ở nhà sản xuất bánh Flan bán. Mình biết rằng đây là một quyết định mạo hiểm. Thêm vài năm làm việc ở Mỹ, chắc răng sẽ co thêm một số vốn kha khá, nhưng sau đó, thì sao. Khát vọng sống và làm việc tại quê nhà, làm cái gì đó trên quê cha đất tổ, hic bao nhiêu kiều bào vẫn mong muốn mà vẫn chưa làm được đó thôi. Bây giờ không còn phải lo chuyện đói nữa rồi, tuy vốn không nhìu nhưng mình có kinh nghiệm, có bạn bè, có gia đình.
Chất lượng bánh Flan Coco thì không có gì bàn cải nữa (thật đấy!!!) nhưng bao bì và kênh phân phối, Hic, nghỉ tới cái việc phải chào hàng từng điểm bán lẻ, nào bảo quản, nào vệ sinh an toàn thực phẩm, nào hệ thống nhận diện thương hiêu, nào là nhân sự... hic hic hic.... Àh không phải khóc òa òa òa mới thỏa lòng các bạn ah.
Rồi cái chương trình khuyến mãi nữa chứ. Chi một số tiền mất 10% doanh thu, liệu có mang lại hiệu quả như mong đợi không, phần làm cái data cho chương trình mình mù tịt, hong biết mình có quản lý nổi không nhỉ, cái website thì quá nghèo nàn, chẳng biết lấy dữ liệu ở đâu, tìm một web master... có nên không?!
Nhưng các bạn ah, mình đã quyết định rối, mình đã quyết tâm, làm một cái gì đó cho bản thân, gia đình và xã hội. Con đường mình chọn quả là chông gai. Nhung phải sống hết mình, sống có ý nghĩa!
Ngày bé, cứ đến trung thu tôi được đi rước đèn ở nhà văn hoá nhá. Được mẹ mua cho bánh nướng, bánh dẻo ngon ơi là ngon. Trăng ngày trước cũng huyền ảo hơn trăng bây giờ. Tôi cảm thấy tên mình nằm giữa 2 từ "yêu thương". Ngày xưa là như thế!
Năm nay, lại một trung thu sắp đến, người người lại tất bật với "mùa trung thu", nhìn cảnh người ta "mua thành ý" hòng đổi lấy "thâm giao", sao tôi thấy vô cảm quá!
Nói đến trung thu - là nghĩ ngay đến trăng, nhưng thực ra đâu phải đêm rằm tháng tám nào cũng được nhìn thấy trăng đâu? Mà bản thân cách gọi "ông trăng" với "chị Hằng Nga" đã cho thấy một sự mâu thuẫn rồi, phải chăng đây chính là một trong những biểu hiện về sự khác biệt giữa 2 nền văn minh: Đại Việt và Đại Hán. Đến đây mới thấy người Tàu giỏi thật: người Việt ngắm trăng Việt Nam, uống trà Thái Nguyên, ăn bưởi Năm Cam (quên, Năm Roi) với bưởi Phúc Trạch, ăn hồng Lạng Sơn... kèm với bánh trung thu made in Vietnam by China (Kinh Đô chẳng phải là của Hoa kiều đó sao).
Trung thu sắp đến, năm nay có bao nhiêu đứa trẻ như tôi thuở nhỏ cầm đèn ông sao đi rước, bao nhiêu em được bố mẹ đèo lên Lương Văn Can mua đồ chơi (và bao nhiêu trong số đó mua đồ chơi Trung Quốc), bao nhiêu em đêm trung thu ngồi khóc vì không có sách vở mới, không được đến trường, bao nhiêu em thậm chí không biết đến 2 từ "trung thu"?
Đến bao giờ thì trung thu mới thực sự dành cho (và chỉ dành cho) mọi trẻ em?
Nhớ lắm những vần thơ của Tản Đà- Buồn mà vẫn phong tình, phong tình mà lại không buông lòng:
Đêm thu buồn lắm chị Hằng ơi !
Trần thế nay em chán nửa rồi
Cung quế dã ai ngồi đấy chửa?
Cành đa xin chị nhắc lên chơi
Có bầu, có bạn can chi tủi
Cùng gió cùng mây thế mới vui
Rồi cứ mỗi năm rằm tháng 8
Tựa nhau trông xuống thế gian cười ./.
Câu chuyện được lượm lặt tại "Vê e Xê" khi ngày đã cạn và cái nắng gay gắt của tháng 8 đã tắt tự bao giờ.
Đầu hói và Cao kều đang tranh thủ ăn mấy quả nhãn trước khi cắp... mũ bảo hiểm đi về. Đầu hói than vãn rằng, bị đau mắt mà thích ăn thịt gà thế là bảo vợ mua về ăn, ai ngờ đau mãi chẳng khỏi. Cao kều bảo "lấy vợ trẻ khổ thế đấy!"
Ý của Cao kều (viết tắt là CK) là: sau này mà lấy vợ sẽ lấy người hơn tuổi để có kinh nghiệm nọ kia. Rồi cứ cái đà đấy CK kể rằng ở xóm trọ ý, có chị sinh năm 1980 thích CK đấy, rủ CK đi Chùa Hà vào đúng mồng 1 đấy. Hay là xa xôi hơn một tí thì hồi cấp 3 nhé, hồi học lớp 10 ý "cô giáo dậy lý hơi bị thích em đấy"
Đầu hói (viết tắt là ĐH) ngạc nhiên xen lẫn "ghen tị": Thế hả? sinh năm bao nhiêu?
CK trải lòng không giấu diếm: ngày ấy cô ấy mới ra trường, tuổi á? "đầu bảy"!. Bác không biết thì thôi chứ bọn em cứ gặp nhau là cười. Có lần gặp nhau ở....đám cưới (chả biết có phải không nữa, cứ cho là thế đi), tình cờ gặp ở đấy, cô ấy nhìn thấy em cô ấy thích quá (ặc! nguyên văn đấy)
ĐH tò mò: Thế đã cà phê cà pháo gì chưa?
CK tiếc nuối: Bác làm sao thế, hồi đấy làm gì có sẵn cà phê cà pháo như bây giờ, cứ nhìn thấy nhau là cười thôi. À có một lần mồng tám tháng ba em tặng cho hoa. Một bông hoa! Ngày đó em ngố mà, cuối cùng cô ấy......lấy chồng lúc nào em chả biết.
Hihi ta nghe lỏm câu chuyện và phát hiện ra rằng đúng là "Tình ko tuổi và xuân không ngày tháng". Cho dù thành hay không thành thì cũng là một ký ức "lung linh" để CK mỗi khi nghĩ lại cũng thấy lâng lâng về một kỷ niệm Đẹp.
Đố các ấy biết ấy có bao nhiêu ấy?
Nếu bạn muốn thiết kế một trang web, bắt đầu kinh doanh trên mạng, hay lập một trang web để phát triển công việc kinh doanh hiện tại nhưng chưa biết bắt đầu thế nào. Bộ sách này sẽ phù hợp với bạn.
Bộ sách hướng dẫn nhanh cách lập trang web và kinh doanh trên mạng Internet - Internet Marketing Speed Guide Series bao gồm 5 quyển bằng tiếng Anh mà bạn có thể tải về miễn phí (miễn phí không có nghĩa là vô giá trị...). Vì toàn bộ sách bằng tiếng Anh nên các phần mô tả dưới đây sẽ không dùng tiếng Việt.
|
Word Count: 5,060 words Description: Marketing has always been an exciting profession. There is the challenge of coming up with new and creative ways to catch the attention of the public, hold that attention long enough to build up enthusiasm for a product line, and then motivate consumers to take that final step and purchase the good or service. Over the last decade, the concept of Internet marketing has taken on a new prominence in the scheme of promoting goods and services. Originally seen as more or less an adjunct to traditional marketing methods, Internet marketing is now perceived as a legitimate and powerful form of marketing all its own. In many ways, Internet marketing has taken the old rules and rewritten them for a new age. The first guide of the five in the Speed Series, Internet Marketing Basics for Newbies is a "must read" Special Report for anyone new to the field of E-Commerce. Today wealth is no longer reserved for an elite few and the power of the media is now de-centralized and distributed evenly to the ordinary individual to decide how rich and wealthy they can be! |
|
Word Count: 5,002 words Description: "How do I build a website?" is one of the most common recurring questions you shouldn't be surprised to hear from the Internet newbie crowd. Programmers and teenagers who grow up on computers might laugh or scoff at this but truth of the matter is that this is a highly under-met demand. And technical 'geek' books fail to deliver in layman terms. As a smart Internet Entrepreneur, this is your chance to tap into the Internet newbie market with this Special Report that holds the answers to Setting Up Your First Business Website - this speedy guide covers and answers questions Internet newbies often have where building their first website is concerned. |
|
Word Count: 5,039 words Description: One of the most powerful tools in your sales arsenal is the informed and judicious use of words and terminology. Words have the ability to entice a prospect, hold the attention of the potential buyer, and ultimately result in the establishment of a relationship that not only results in a sale today, but helps to create other sales activity in the future. At the same time, words have the power to turn away potential clients, make people feel unappreciated, and ultimately lead to not only the loss of a sale today, but also the loss of sales opportunities in the future. As the choice of words can make a person rich and wealthy or poor with negotiations and closing deals, it is so crucial that I have nominated to include How to Use Words to Sell in the Internet Marketing Speed Series. |
|
Word Count: 5,152 words Description: While anyone can create a digital product, not everyone can create a hot seller. We're talking about developing products and engineering success to be reinvented, recreated and improved on every product launch. There is more to just writing the next 100 pages of content on your Word Program. You have involve other factors that influence the success of your product that will make a parting difference between selling like gang busters day-in, day-out and suffering from 0 sales. How to Develop Your Own Hot Selling Product reveals a sequential method to turning intellectual property into 'virtually tangible' products that you can sell in the form of digital content. |
|
Word Count: 5,061 words Description: Setting up your online business presence is a major accomplishment. However, it is only the beginning. Contrary to popular opinion, people will not come just because you built it. Part of the reason for that set of circumstances is that no one is likely to visit a web site that they do not know exists. So, after you have put together the most spectacular, intuitive, and fun to browse web site, the time has come to get busy and find ways to generate the traffic to your little corner of the Internet. The good news is that there are many options when it comes to the task of driving traffic to your site. While many of the strategies involve online methods, there are also some offline effective procedures that will also lead to more hits and thus increase the chances of making a sale... and these are all covered in Online Traffic Generation Methods. |
Để giúp các bạn trẻ bắt đầu một sự nghiệp mới trong bao nhiêu khó khăn chồng chất. Gian Thương gửi tặng các bạn bộ sách này (và sẽ còn nhiều sách nữa) một cách miễn phí.
Hãy bắt đầu ngay hôm nay, bạn có thể vào địa chỉ:
http://free.gianthuong.com/IMSpeedSeries
để tải xuống. Chúc thành công!
Ngày xưa, Làng Hạ Vị trong "thời xa vắng" của Nhà văn Lê Lựu chỉ là làng quen đi làm thuê. Miếng cơm thiên hạ bao giờ cũng ngon. Nên người sức dài vai rộng thì đi tứ chiếng bằng đủ các nghề...... Kẻ giảo hoạt mà lười biếng thì đi buôn cau non, vỏ quạch và chổi tre....Buôn bán đã non gan thì cũng chỉ là tạm bợ giật gấu vá vai, làm sao ra tấm ra miếng...Mục đích cao cả, sung sướng, hồi hộp của họ chỉ là đi làm thuê để kiếm được miếng ăn giữa tháng ba ngày tám. Ruộng nương nhà mình chỉ làm quáng quàng rồi lại dắt díu nhau đi. Cứ thế. Khi về nhớ cơm thiên hạ. Khi đi lại cồn cào thương từ gốc cau, bụi chuối. Họ không yêu tha thiết với ruộng đồng nhưng không đủ sức dứt bỏ những gì quen thuộc từ thuở cha sinh mẹ đẻ ở cái nơi mà ai cũng quen gọi là quê hương.
Ngày nay, làm thuê có năm bảy kiểu, lao động chân tay, lao động trí óc... Ở hình thức nào thì cũng phát sinh ra giá trị mà trong "Bộ Tư Bản" Mac gọi là "giá trị thặng dư". Khốn nỗi. Miếng cơm thiên hạ bao giờ cũng ngon. Món ăn của người bên cạnh bao giờ nhìn cũng hấp dẫn hơn món ăn của mình.
Cả xã hội là làm thuê, người nghèo làm thuê cho ngươi giầu, người thấp cổ bé họng, cha căng chú kiết làm thuê cho người có chức có quyền. Chung quy lại là người ít tiền làm thuê cho người lắm tiền. Quan nhỏ thì phục vụ quan lớn. Quan lớn lại phục vụ quan lớn hơn. Thành thử nghèo càng nghèo và giàu lại càng giàu.
Đến bao giờ thì miếng cơm thiên hạ không còn ngon nữa???
Trong thời đại bùng nổ công nghệ thông tin dường như mọi con người trên thế giới làm việc đều cần đến cái máy tính lù khù trước mặt. đặc biệt các trung tâm công nghệ lớn hàng đầu thế giới nếu không có máy tính chỉ 1 ngày thì không biết đều gì sẽ xẩy ra?
Các tập đoàn kinh tế lớn có khả năng điều tiết thị trường và các hoạt động trên thế giới nếu hệ thống quản lý của họ không có máy tính 1 ngày thì sao? Thiệt hại về kinh tế? hay chính trị? Chắc không ai lường trước được
Từ những lý do đó tự nhiên mình đặt ra câu hỏi
Điều gì xảy ra nếu thế giới một ngày không có máy tính?
Các bạn hãy đưa ra câu trả lời nhé?
-Ở nước tớ á, công nhân làm được mỗi tháng khoảng 1500 $ nhưng chỉ cần chi 500 $ là bảo đảm cuộc sống
- Trời, vậy họ làm gì với số tiền còn lại?
- À đó là việc riêng của họ, chúng tớ không quan tâm, thế ở nước cậu thì sao?
- Ở nước á, lương công chức khoảng 800 ngàn VND và mỗi tháng cần khoảng 2 triệu VND thì mới đủ chi
- Trời, vậy họ kiếm đâu ra phần còn lại?
-À đó là việc riêng của họ, chúng tớ không quan tâm.
* Có ai biết "chúng tớ" ở đây là những ai không? - Nói đúng có thưởng.
Trưa nay ta ăn như là bị bỏ đói lâu ngày. Nguyên do là hai ngày nghỉ ốm vừa rồi chồng ta nấu cháo cá chép cho ta ăn, bữa nào cũng cháo cá tanh ơi là tanh cộng với hành và tía tô cay và hăng. Chỉ có hai ngày ăn chào mà hôm nay cân ở Mai Anh ta đã bị tụt mất một cân quý báu. Thế là trưa nay ta ăn như chưa bao giờ được ăn, gần hai gói mỳ tôm cộng với lưng bát miến, bánh đa. Rau cải, rau muống và ngải cứu cộng với nửa đĩa thịt bò, ba miếng khoai (chả biết mấy miếng khoai nữa vì nhìn thấy miếng nào ta lừa lừa gắp bỏ vào bát hết).
Sáng nay lúc tỉnh dậy câu đầu tiên ta hỏi chồng là "sao anh không mua bánh ga-tô cho em, sinh nhật trong vòng một tuần cơ mà". Chồng ta trả lời qua quýt "chiều anh mua cho". Thế là chiều nay ta lại có bánh ga-tô. Từ hôm sinh nhật đến giờ, chiều nào nó cũng tương một trận mưa, lại bị cảm cúm nữa nên chả tổ chức được hôm nào cả. Sáng nay đi làm, ta hạ quyết tâm viết bài trong ptbp, bị chê là lủng củng, bị chê là "văn vạ". Từ sáng đến giờ ta cứ thích hát bài "Không phải em" mà câu mở đầu ta xuyên tạc là "ôi tình yêu, một đời mà ta đã hiến cho nhau".
Nhắc đến Thanh Hoá ta nhớ tới cô bạn thời sinh viên, từ khi quen cô bạn ấy ta gặp được cơ man nào là người Thanh Hoá. Mảnh đất Lam Sơn, cầu Hàm rồng với dòng sông Mã oai hùng, một thời "bị" khu 4 đẩy ra, khu 3 đẩy vào, xuýt nữa thì chạy sang Lào đấy! May mà Lào không nhận. Hihi.
Những người Thanh Hoá ta gặp đều thông minh và giỏi giang, đôi lúc ta băn khoăn sao nhiều nơi "ác cảm" với cái mác THoá đến thế? Phải chăng vì người dân xứ Thanh khôn quá! Bậy nào, ở đâu chả có người thế nọ thế kia.
Cô bạn thân mến của ta đã tạm biệt Hà Nội về "tiếp quản" tại Trường Đại học Hồng Đức. Bạn ta hẹn nhất định sẽ có ngày đưa ta đi thăm Thành nhà Hồ, ngắm biển Sầm Sơn khi hoàng hôn buông xuống, đi ăn nem chua và thưởng thức hương càphê - một thoáng cao nguyên giữa lòng Thanh Hoá của "Rừng trong phố". Dường như ta đang nghe vẳng đâu đây điệu hò sông Mã "dô tả dô tà....dô khoan hò khoan"....
22/6. Một ngày chủ nhật dài lê thê y như cái chợ quê, ta nằm miên man nghĩ, nghĩ về nhân tình thế thái, về thời cuộc rối ren, về xã hội được ra rả nói ở nhà trường khi ta còn đi học: Chủ nghĩ tư bản là bóc lột là xấu xa, chủ nghĩa xã hội là tốt đẹp. Và rằng Đất nước ta đang trên đường quá độ đi lên chủ nghĩa xã hội. Ta lại nghĩ về các nhà nho yêu nước ngày xưa, nghĩ đến "Bài ca chúc tết thanh niên" của cụ Phan Bội Châu, nghĩ về Tản Đà, Nguyễn Tuân, những người tự cho mình là "sinh nhầm thế kỷ" . Thế rồi ta quay quắt nhớ, nhớ tiếng cười thâm thuý sâu cay của Nguyễn Khuyến:
"Chót vót trên này có một tao/ Nào tao có muốn nói đâu nào/ Da tao xanh ngắt pha đen trắng/ Bởi tại Dì Oa vá váy vào".
Thế rồi, Ta như bị ma làm, lục tung sách vở ngày xưa, tìm bằng được quyển "Thời và thơ Tú Xương" của Nguyễn Tuân. Chao ôi! Nguyễn Tuân thật là tài tình, có lẽ không ai viết về Tú Xương đỉnh như Nguyễn Tuân. Ta đọc ngấu nghiến, đến mức thuộc làu làu cả dấu chấm câu của đoạn văn sau: " Giả sử tôi là một nhà điêu khắc thì tôi muốn góp vào vườn hoa sông lấp Vị Hoàng Nam Định một ngôi tượng dong dỏng, một dáng người áo trùng khăn chít thơ thẩn bên dòng nước mà chờ một chuyến đò thời đại. Dưới chân tượng, trước bệ tượng, phẳng tắp con sông thời gian. Con sông tuổi phù sa hoa niên của Tú Xương đã cạn đi từ lúc bình sinh nhà thơ. Nhưng hôm nay những người thợ dệt Nam Định đã khơi nguồn cho con sông thơ nọ, để người thơ Tú Xương được yên giấc bên sông mà không còn phải giật mình thức giấc để nhớ thương cho bất cứ tiếng gọi đò đêm nào. Lúc còn sống để làm thơ, ông Tú là một cây sầu đông ngoài tươi mà trong rầu héo, những lời trào lộng kiêu bạc chỉ là những hiện tượng da thịt bên ngoài phủ lên một cốt tuỷ chung tình. Cho nên pho tượng Tú Xương của tôi có cái dáng điệu thung dung tự tại của một người bộ hành sang ngang tin rằng sông bao giờ cũng có cái đò, tin rằng bến lạnh có mịt mù đến đâu, đêm tối có đen ác đến mấy thì cuộc sống tổ chức của cái thiện lúc nào cũng sẵn một bóng người du kích đưa mình vượt qua bờ. Mà nói đúng là pho tượng của một nhà thơ tự tin rằng khi mình đã cất nổi một tiếng gọi bên sông văn thì vẫn có tiếng đồng điệu vọng trả lời sang." Qúa tuyệt vời. Đây chính là chất hàn lâm nghệ sỹ của Nguyễn Tuân và Tú Xương.
Ta lại miên man nghĩ sau này mình sẽ dạy con sao đây, dạy nó nhìn đời và đối diện với xã hội như thế nào, khi cái cảnh tượng "Năm mới chúc nhau" mà Tú Xương nói đến ở đầu thế kỷ trước vẫn còn đến bây giờ, chỉ có điều nó tinh vi hơn, biến hoá hơn. Bạn ta bảo "em dậy con cách thích nghi chứ sao, không thích nghi được là bị đào thải đấy". Bạn ta, một cán bộ nhà nước "bất đắc dĩ" nói với ta như thế! Mọi người mách giùm ta với, như thế có đúng không?
Vào thời điểm kinh tế khó khăn này, tôi tin chắc là sẽ có không ít các doanh nghiệp đang chuẩn bị phương án để rút khỏi lĩnh vực kinh doanh của mình, hoặc thay đổi lĩnh vực kinh doanh. Tôi gặp một số người bạn kinh doanh trong một vài lĩnh vực và thấy có một số vấn đề như sau:
-Chứng khoán: một ông bạn làm môi giới chứng khoán, khi thị trường đang hăng máu thì hoành tráng lắm, xe cộ, nhậu nhẹt đủ thứ, tiền nong lúc nào cũng... vô tư đi. Giờ đến lúc thị trường hạ nhiệt, xuống dốc không phanh thì... mặt mũi méo xệch
-Ngân hàng: vừa mới năm 2007, ngân hàng được xem là điểm nóng. Các chi nhánh, ngân hàng mới mọc lên ầm ầm... Vậy mà năm 2008 đã trở nên quá tồi tệ. Lãi suất huy động tăng cao, lãi suất cho vay cũng phải tăng theo, doanh nghiệp phải hứng chịu hậu quả và một loại các hệ lụy phát sinh
-Nhập khẩu máy móc: các ông "công nghệ cao nhưng không có chất xám" này thì càng tồi tệ, vì nhập máy móc công nghệ cao nên phải mua bằng ngoại tệ, bán bằng VNĐ. Các dự án mới ngắn hạn thì bị hoãn hoặc không có khả năng mua nữa vì khách hàng không vay được tiền, tỷ giá tăng cao. Các dự án dùng ngân sách nhà nước đã được duyệt căn cứ vào giá cách đây 2-3 năm, $ lúc đó chỉ 15,000 bây giờ có tiền để mua cũng đành phải ngậm ngùi... từ biệt vì móm do tỷ giá.
Có một ông bạn lâu lắm mới ký được một hợp đồng "béo bở" 140 ngàn $ nhưng chết sặc tiết vì khách hàng chỉ trả trước có 20% nhưng lại đòi nộp "bảo lãnh thực hiện hợp đồng" 10%. Trong khi đối tác nước ngoài thì, xin mời ông trả tiền trước khi đóng hàng hoặc mở LC at sight. Ông bạn phải đi vay vồn ngân hàng, nhưng họa vô đơn chí vào đúng thời gian ngân hàng ngừng giải ngân mất gần một tháng, cho đến giờ có giải ngân được thì đã quá thời gian giao hàng, và 10% bảo lãnh thực hiện hợp đồng đang "ngàn cân treo sợi tóc". Nếu tiếp tục thực hiện hợp đồng thì trượt tỷ giá + lãi vay là bị lỗ vốn, còn nếu bỏ thì mất 10%. Kiểu gì cũng chết.
Dù sao cũng không thể trách ai được vì dù là người có kinh nghiệm nhất cũng khó mà dự đoán được thị trường diễn biến nhanh như thế. Năm 2007 mọi thứ đều lên ầm ầm, đi dâu cũng thấy mặt người tươi roi rói. Vậy mà chỉ có 6 tháng đầu năm 2008... lực bất tòng tâm và bàn cách rút nhưng hầu hết đều bị rơi vào tình thế tiến thoái lưỡng nan.
Bài học từ muôn đời nay cho thấy "rút chậm" luôn là một lỗi phổ biến và là nguy hại nhất. Ví dụ như Alexan đại đế vì quá mải mê chinh phục vùng đất huyền thoại Ấn độ mà rút về không kịp, hậu quả là chết ở tuổi "sung sức". Hít-le vì quá mải mê tấn công vào nước Nga mà hao binh tổn tướng. Các bài học về lịch sử có lẽ rất nhiều người am hiểu hơn tôi, nếu nói về thời Tam Quốc, thì chắc vô số câu chuyện tương tự. Chỉ có điều là có rất nhiều bài học, nhưng những người chủ động sử dụng bài học này thì lại rất ít.
Người sử dụng bài học này mà tôi biết có lẽ là Tôn Tẫn trong kế thứ 36 "chuồn là trên hết" để giết chết Bàng Quyên tại địa điểm mà mình định sẵn. Nôm na là Tôn Tẫn đã rút đúng lúc, còn Bàng Quyên thì... không còn gọi là "rút chậm" nữa mà phải gọi là "không chuẩn bị phương án rút".
Quay lại thời nay, nếu nhìn vào các phương án kinh doanh, dự án... có lễ không ai nhìn thấy một hạng mục nào có tên là "rút" hay "chuồn" cả. Thế nhưng việc này liên tục xảy ra và hậu quả thì ai cũng biết. Vậy nên chăng từ nay chúng ta nên thêm một hạng mục "rút" hoặc "thay đổi hình thức kinh doanh" khi thị trường đi xuống?
Tôi là gian thương, không phải là người am hiểu nhưng tôi nghiệm ra một điều như ông Xuân Hinh trong vở "Người lịch sự" là phải "tự động như ruồi": tự động đến, tự động ăn, tự động uống... rồi tự động về! Trong kinh doanh chắc cũng có các bước tương tự.
Rút!
Trong buổi họp, nghe sếp nói chợt ngộ ra bao điều. Ngày trước thiết nghĩ, blog là chỗ để xả những bực bội, những trăn trở, để cộng trừ nhân chia cảm xúc một cách tuỳ hứng.
Vâng! Đó là blog cá nhân thôi. Còn đây, mình đang tham gia vào một sinh hoạt mang tính tập thể, tính cộng đồng, không thể thích gì nói đấy, nghĩ gì nói đấy. Đây gần như một hình thức viết báo, không những phải chuẩn chính tả mà còn phải chuẩn từ ngữ, chuẩn nội dung và cách hành văn. Phải có bố cục cụ thể, phân đoạn đàng hoàng và mục đích rõ ràng.
Bác Hồ cũng đã từng bảo phải xác định cho mình trước khi viết như sau: Viết cho ai? Viết về cái gì? và Viết như thế nào?
Viết cho ai? Chính là nhằm vào đối tượng độc giả
Viết về cái gì? Nội dung phải nhằm vào sự quan tâm của độc giả
Viết như thế nào? Chính là văn phong để không lẫn được với ai.
Cảm ơn cuộc họp... đột xuất! Xin cảm ơn
1.Những ngày nghỉ, nằm dài xem ti vi, xem lại những hồi ức về Bác Hồ, về những ngày độc lập đầu tiên của đất nước. Đúng là nghĩ về Bác lòng ta trong sáng hơn.
2.Đến công ty với một tâm trạng khá dễ chịu vì tuần vừa rồi đi nhập hàng lại không phải kiểm hoá, hàng được phân vào luồng xanh chứ. Sướng!
3.Nhận được thông tin ngân hàng về mấy vụ giải ngân. Bế tắc và mệt mỏi.
4.Chợt nhớ câu nói của các cụ "không ưa thì dưa có dòi".(!!!) Trong công việc cũng không phải là một trường hợp ngoại lệ. Ta nhạy cảm quá chăng???
5.Phải cố thôi "đồng bào" ơi! ai chiến thắng không hề chiến bại, ai nên khôn chẳng dại đôi lần.
6. Tâm sự với con bạn "cậu à, tớ muốn kinh doanh hoặc làm một cái gì đó"/ "điên à, Việt Nam 5 năm nữa là thối như con gián, ngu à mà làm cái gì? kiếm được đồng nào chắc đồng ấy đi! Thời buổi này mà đi đầu tư là tự sát đấy!"
Các bác thấy con bạn em nó nói thế có đúng không? Hơi thô thiển nhưng mà có lý không ạ?
Không nhớ là đã nghe câu này ở đâu nhưng quả đúng là chí lý.
Chưa nói đến chuyện nghèo thật, mà chỉ nói đến chuyện tiền về chậm hơn dự kiến cũng đã đủ chết. Cái chính sách tiền tệ thắt chặt từ đầu năm đến giờ chắc không ít người gặp khốn đốn trong đó có chính bản thân mình.
Từ đầu năm đến giờ có không ít hơn 3 lần ngân hàng ngừng giải ngân làm các dự án bị ngừng trệ, hơn nữa tiền vay ngân hàng đáo hạn chỉ có thể trả mà không vay lại được.
Khốn nạn!
Còn đối tác trong nước cũng như nước ngoài thì luôn trả tiền chậm, có cái trả chậm đến 7 tháng, có cái đến giờ vẫn chưa trả. Đúng như máy bay vậy chỉ cần một chuyến bị trục trặc thì mất hàng tuần, có khi hàng tháng mới trở lại bình thường. Vậy là trả lương chậm, thanh toán chi tiêu chậm, và... nộp thuế cho vợ cũng bị chậm. Đây là cái khốn nạn nhất trên đời.
Không hiểu bản chất cấu tạo mặt của phụ nữ khi ông trời sinh ra đã thế rồi hay sao mà không cần biết vì lý do gì nhưng phải nộp tiền đúng hạn, muộn là chết. Nhăn nhó, kêu ca... khổ! Nhưng nghĩ cho cùng khi cũng không trách ai được, đó là trách nhiệm của đàn ông. Nhưng những lúc như vậy mới thế nào là lực bất tòng tâm... trên bảo mà dưới không nghe... hú hú
Mà một khi kinh tế trì trệ thì còn kéo theo một vấn đề khác nữa là mọi thứ đều không thể dự đoán trước được, chưa bao giờ có trường hợp mà dự đoán dòng tiền của cả 3 luồng đều không về đúng hạn?
Đúng là họa vô đơn chí!!! Đã thế lại còn lập kế hoạch đi nghỉ quốc khánh nữa vậy là đi tong, nhìn cái mặt nhăn nhó của vợ thì chắc chỉ muốn chui đầu xuống đất.
Không hiểu có anh em nào gặp phải trường hợp này chưa và cách giải quyết thế nào chứ thực sự là bó tay chấm com. Có lẽ mình là loại bất tài vô dụng thật rồi. Mấy năm trước ai cũng nhiều tiền khi cần cầu cứu rất dễ, nhưng năm nay thì hình như là móm hết, đứa nào cũng tơi tả như ghẻ rách cả.
Chắc không riêng gì mình vô dụng.
Gốm phát nhiệt bằng hồng ngoại được ứng dụng cho tất cả các lĩnh vực cần gia nhiệt (=< 900 độ C).
- Dùng để sưởi ấm, sấy, làm nóng, làm khô... thay vì dùng than, gaz, dầu... không làm ô nhiễm môi trường.
- Giữ cho nhiệt độ ổn định trong quá trình gia nhiệt.
- An toàn cho sức khỏe và môi trường.
Dưới đây là một số hình ảnh gốm phát nhiệt của hãng Elstein Werk - Đức:





Hôm nay ra thuế để nộp tờ khai thì được nghe một cuộc cãi vã giữa cán bộ thuế và một anh đi làm thủ tục nộp thuế trước bạ. Cũng không rõ có vấn đề gì trong việc giải quyết hồ sơ mà anh thanh niên kia quát um lên, nói cán bộ làm việc như "cứt". Thấy mọi người quay ra nhìn, anh thanh niên còn chửi lớn tiếng hơn. Cán bộ nhà mình cũng không kém phần, phi ra cửa quát "Mày là thằng nào? Có thích tối nay tao đến tận nhà cho mày một trận không? Đánh chết mẹ mày bây giờ. Láo toét"
Thật không hiểu xã hội này thế nào nữa? Kinh tế thì khủng hoảng, xã hội thì rối ren, con người thì đối xử với nhau như những kẻ giang hồ.
Thêm một chiếc Phantom độc về Việt Nam
Mang hai màu đen và bạc, Rolls-Royce Phantom vừa cập cảng được sản xuất riêng cho ông chủ Bruce Blum ở Mỹ.
Chiếc Phantom này nâng tổng số Rolls-Royce tại Việt Nam lên gần 15 chiếc và được nhập khẩu trực tiếp từ Mỹ.
Đây là mẫu Phantom đầu tiên ở Việt Nam mang hai màu đen-bạc và đóng dấu sản xuất riêng cho Bruce Blum kèm chữ ký của chủ nhân.
Như vậy trong vòng 1 tháng, đã có 4 chiếc Phantom về Việt Nam với màu "độc" gồm 2 chiếc Màu trắng, một Màu đỏ và một đen-bạc.
Không hiểu trong thời buổi kinh tế khó khăn như vậy mà xe "triệu đô"vẫn cứ về Việt Nam ầm ầm là sao nhỉ?
Vụ việc Vedan xả chất thải chưa xử lý ra môi trường có lẽ là một hồi chuông cảnh tỉnh cho "rất nhiều" doanh nghiệp. Xử lý phạt Vedan là hoàn toàn đúng nhưng dưới góc nhìn của các doanh nghiệp thì cũng có rất nhiều vấn đề.
Sở dĩ có vấn đề là ở chỗ, việc xả chất thải ra môi trường chắc chắn không riêng một mình Vedan, vì nếu chỉ có một mình Vedan, hay cùng lắm thêm một vài doanh nghiệp "vô lương tâm" khác thì môi trường của Việt Nam chắc chắn trong sạch hơn rất nhiều so với hiện tại.
Làm gì có môi trường không khí nào nhiều bụi và hóa chất bẩn như Việt Nam? Làm gì có nhiều sông "thối hoắc" như chúng ta vẫn gặp hàng ngày? Cứ nhìn sông Tô Lịch, Sài Gòn... thì chắc ai cũng đồng ý là chắc chắn có nhiều doanh nghiệp thải chất độc chứ không phải một mình Vedan.
Nếu nói về tiêu chuẩn ô nhiễm, không hiểu Việt Nam đã có chưa, nhưng nếu đem so sánh với thế giới thì không ai dám công bố vì vượt gấp vài chục lần.
Doanh nghiệp hoạt động với mục tiêu tối đa lợi nhuận, dù có nói cách này hay cách khác thì cũng chỉ là phù phiếm thôi. Lợi nhuận là cốt lõi của doanh nghiệp để tồn tại và phát triển. Vậy để có lợi nhuận thì bài toán đơn giản là Thu nhập - Chi phí phải lớn hơn 0.
Không xử lý chất thải cũng là một cách để giảm chi phí, mà "rất nhiều" doanh nghiệp sử dụng "chiến lược" này từ rất lâu rồi. Giả sử có một doanh nghiệp mới đi đầu trong việc xử lý chất thải gây ô nhiễm, kết quả là gì? Chi phí tăng cao, giá thành bị đội lên và không còn khả năng cạnh tranh với doanh nghiệp khác.
Cũng dễ hiểu để lý giải điều này, vì nếu 10 doanh nghiệp cùng sản xuất một mặt hàng mà có tới 9 doanh nghiệp xả chất thải thì doanh nghiệp thứ 10 chắc chắn sẽ không thể tồn tại nếu "làm theo lương tâm". Cả xã hội vô lương tâm thì một người làm theo lương tâm sẽ trở thành một kẻ điên khùng. Dưới quan điểm cá nhân khi nhận xét điều này vì thực tế khi đi tiếp thị để bán "thiết bị lọc bụi và xử lý khí thải công nghiệp" tôi gặp rất nhiều tình trạng này.
Rất nhiều lần các doanh nghiệp gọi điện cho tôi bảo: báo giá ngay lập tức thiết bị hút bụi cho lò nấu thép... báo giá ngay lập tức thiết bị lọc bụi cho phân xưởng hàn.... Lần gọi nào cũng rất gấp gáp và đòi hỏi phải báo giá ngay lập tức vì nếu không sẽ bị các bác môi trường đóng cửa.
Cũng khổ thân cho một thằng đi bán các thiết bị dở hơi này vì tất cả những lần vắt chân lên cổ để làm báo giá đều là... mừng hụt. Các doanh nghiệp sau khi lấy được báo giá thì im thin thít, sau khoảng vài tuần gọi điện lại thì câu trả lời đều có vẻ giống nhau... đã xử lý xong rồi... mặc dù không mua bất kỳ thiết bị xử lý nào.
Lần scandan này đối với tôi không biết có phải lại thêm một lần "tưởng bở" nữa không. Nếu các bác môi trường mà đồng loạt kiểm soát tất cả các doanh nghiệp, và làm việc "theo lương tâm" thì chắc mấy cái thiết bị xử lý ô nhiễm môi trường và thiết bị giám sát & cảnh báo ô nhiễm môi trường sẽ bán chạy đây.
Tương lai của một môi trường trong sạch chắc vẫn còn mờ mịt ở phía trước, có thể mọi biện pháp về môi trường sẽ được triển khai đồng loạt hoặc cũng có thể Vedan chỉ là một con tốt đen thôi.
Tuy nhiên tôi cũng cảm thấy mừng khi viết bài blog tiếp thị này. Nếu doanh nghiệp hay quản lý của khu công nghiệp nào quan tâm tới hệ thống giám sát và cảnh báo sớm mức độ ô nhiễm môi trường khí và nước, chúng tôi sẵn sàng cung cấp báo giá cho hệ thống này của hãng CIM Techniques - Mỹ (mặc dù không biết có bán được hay không!!!).
Hệ thống giám sát của hãng này được áp dụng cho bãi thải hạt nhân và phòng sạch của Nasa ơ Mỹ và rất, rất nhiều nơi khác, có thể nói là lớn nhất thế giới cho nên không có lý do gì mà không thể đáp ứng được nhu cầu của các khu công nghiệp.
Nhân tiện đây cũng xin có vài lới với các bác quản lý, ở nước ngoài cơ quan quản lý môi trường thường đặt ra các tiêu chuẩn về khí thải và nước thải ở các khu công nghiệp. Tất cả các doanh nghiệp đều phải lắp đặt hệ thống giám sát và cảnh báo sớm mức độ ô nhiễm, bên cạnh đó ban quản lý khu công nghiệp lại có hệ thống giám sát riêng để kiểm tra lại doanh nghiệp.
Hệ thống giám sát này phải được kết nối qua giao thức TCP/IP cho phép ban quản lý khu công nghiệp truy cập vào hệ thống của doanh nghiệp và Bộ tài nguyên môi trường truy cập vào hệ thống của các khu công nghiệp. Đồng thời các hệ thống này phải đạt tiêu chuẩn về an toàn dữ liệu Audit Trail ghi nhớ tất cả các truy cập và không cho phép ai sửa đổi số liệu một cách có chủ ý.
Vậy doanh nghiệp hay cơ quan chủ quản nào có nhu cầu có thể liên hệ với chúng tôi quan trang liên hệ ở
hoặc gọi điện thoại 84-4 754 9061, công ty Vecomtech.
Xăng tăng giá - Những câu hỏi thật ảo trong cộng đồng.
1. May quá, mình mua được 50k tiền xăng giá cũ!
2. Ai mua xe GA tôi bán
3. Ai bán xe đạp hoặc đổi xe đạp lấy xe máy không nào?
4. Dự định mua xe đạp điện trỗi dậy!
5. Cần tìm gấp người nào đi làm cùng tuyến đường X- Y để ghép đôi và share tiền xăng.
6. Xe buýt nào, chen chúc nhưng ví đỡ lép kẹp là ok!
7. Xăng 19k/lit, cắt cổ thiên hạ chả cần dao, hic...
8. Các bác tăng giá xăng cái ỤP sau cuộc họp, dân khóc không nổi nè...
9. Tập thể dục nào, tăng sức dẻo dai nào.. Xe đạp number one!
10. Tạm biệt xe máy nhá...
11. Mình đi xe số đã chít, tụi xe GA chắc nhịn ăn để đổ xăng đây! Khối đứa sút ký cho xem!
12. Xăng tăng giá 30%, lương tăng được bi nhiêu roài bà con nhể?
13. Chuẩn bị bớt ô nhiễm môi trường, bớt kẹt xe rồi đây, hoan hô các bác tăng giá xăng!
14. Chắc mấy bác taxi sắp thất nghiệp!
15. Vé ôtô về quê cũng sẽ tăng cỡ 30% à, chít tui rùi! Mẹ ơi con Xuân này mới về...
16. Chuẩn bị BÙNG NỔ một số thứ theo XĂNG, bà con đừng sốc nhá!
17. Xăng lên là chuyện đương nhiên/ Người rên thì mặc người rên, ích gì...
18. Cần tìm mua gấp xe đạp Nhật, còn mới cỡ 90%, liên hệ: 09...
19. Ai mua mền đắp cho xe máy không?
20. Xe đạp
.............
Bạn nào có một trang web hay blog chắc hẳn đều muốn trang web của mình được nằm trong kết quả tìm kiếm của Google? Bạn có thể vào trang http://www.google.com/addurl/ của chính google và đăng ký tại đó.
Nhưng nếu làm cách này, bạn sẽ phải xếp hàng và không có gì bảo đảm là trang web của bạn sẽ xuất hiện trên danh sách của google trong một vài ngày. Tại sao? vì có quá nhiều trang web làm theo cách này. Vậy cách nào nhanh nhất để được vào danh sách kết quả tìm kiếm?
Thuật toán tìm kiếm của Google có thể nói là rất phức tạp nhưng cũng có nhiều nguyên tắc nhất định mà dựa vào đó có thể giúp bạn nâng cao thứ hạng trong kết quả tìm kiếm. Nhưng trước tiên bạn phải thông báo cho họ biết trang web của bạn đang tồn tại, và cách nhanh nhất là nói cho google biết bạn đang tồn tại là thông qua một trang web khác. Nhưng nếu bạn chỉ xuất hiện ở một trang web có ít truy cập, ít cập nhật thông tin thì chắc còn lâu... Bạn có thể thông qua các trang web nổi tiếng như YouTube, MySpace... nhưng có một trang mà Google đánh giá rất cao, và đặc biệt là về sự xuất hiện của các trang web mới, đó là AboutUs.org.
Aboutus.org là một trang wiki (do người dùng tạo lập và sửa đổi) chuyên về các địa chỉ web, chính về lý do này mà google viếng thăm rất nhiều lần trong ngày, và với bất kỳ trang web nào xuất hiện ở đây cũng đều được ưu tiên xếp hạng trước.
Tin hay không tùy bạn, vì banạn hoàn toàn có thể làm thử xem kết quả thế nào. Tôi đưa ra đây một ví dụ về một trang web đang tiến hành làm thử (đừng xem vội vì chưa có gì hết) là cuoirungron.com.
Bước 1. Vào google.com và đánh thẳng địa chỉ web vào thanh tìm kiếm, trong trường hợp này là cuoirungron.com, bạn sẽ thấy không có kết quả nào. Xem hình dưới (thực hiện lúc 23h26 ngày 6 T8, 2008).
Bước 2. vào aboutus.org và cũng làm tương tự, bạn cũng sẽ không thấy kết quả nào như hình dưới:
Bướ 3. Đừng vội thất vọng, hãy đóng trình duyệt lại, hoặc xóa cache đi và tìm lặp lại một lần nữa trên aboutus, lần này trang web của bạn sẽ xuất hiện trên kết quả của AboutUs, xem hình dưới.

Vậy là chỉ sau vài phút, trang web của bạn đã được cập nhật trên aboutus??? Vì nguyên lý của AboutUs rất đơn giản, nếu bạn tìm một trang web chưa có, AboutUs sẽ thông báo là có vẻ như chưa bao giờ biết đến trang web này, nhưng các robot đã ngay lập tức truy tìm trang web của bạn, và đó cũng là một cách để bạn thông báo thay vì cách đăng ký lằng nhằng ở các công cụ tìm kiếm.
Bước 4. hãy tìm lại trên google trong ngày hôm sau xem trang web của bạn đã xuất hiện trên kết quả tìm kiếm chưa.
Với cách này, hầu như trong mọi trường hợp, google sẽ viếng thăm trang web của bạn trong vòng 24h.
Chúc thành công.
Đứa bạn ta thổ lộ "cậu có tin là bây giờ tớ có 30.000 tiền Việt không? Thứ 5 này bố tớ mổ mà không có tiền "lăng xăng" cho nó thì nhục"./ "Tiền lăng xăng để nó mua... khăn mặt lau máu mồm máu mũi của nó bị hộc ra ý mà"/ " Tớ căm chúng nó, nó vào phòng bệnh bố tớ vay tiền, nó quên không trả, giờ không lẽ đi đòi tiền Bác sỹ. Bố tớ bệnh mà chiều nào nó cũng rủ bố tớ đi uống bia phê lòi ra....".
Thế đấy, bố bạn ta là thương binh, vết thương cũ tái phát, thậm chí đang hình thành khối u. Đáng lý ra phải được hưởng một chế độ chăm sóc của một quân nhân, đằng này nó trắng trợn bắt phải có từng này tiền, từng này tiền, là đưa riêng ý, đưa ngoài ý, dịch vụ ý....ôi lợm giọng quá!
Nhớ cụ Ngô Tất Tố, Nguyễn Công Hoan, Nam Cao, Vũ Tr









