Trung thu trong tôi
Ngày bé, cứ đến trung thu tôi được đi rước đèn ở nhà văn hoá nhá. Được mẹ mua cho bánh nướng, bánh dẻo ngon ơi là ngon. Trăng ngày trước cũng huyền ảo hơn trăng bây giờ. Tôi cảm thấy tên mình nằm giữa 2 từ "yêu thương". Ngày xưa là như thế!
Năm nay, lại một trung thu sắp đến, người người lại tất bật với "mùa trung thu", nhìn cảnh người ta "mua thành ý" hòng đổi lấy "thâm giao", sao tôi thấy vô cảm quá!
Nói đến trung thu - là nghĩ ngay đến trăng, nhưng thực ra đâu phải đêm rằm tháng tám nào cũng được nhìn thấy trăng đâu? Mà bản thân cách gọi "ông trăng" với "chị Hằng Nga" đã cho thấy một sự mâu thuẫn rồi, phải chăng đây chính là một trong những biểu hiện về sự khác biệt giữa 2 nền văn minh: Đại Việt và Đại Hán. Đến đây mới thấy người Tàu giỏi thật: người Việt ngắm trăng Việt Nam, uống trà Thái Nguyên, ăn bưởi Năm Cam (quên, Năm Roi) với bưởi Phúc Trạch, ăn hồng Lạng Sơn... kèm với bánh trung thu made in Vietnam by China (Kinh Đô chẳng phải là của Hoa kiều đó sao).
Trung thu sắp đến, năm nay có bao nhiêu đứa trẻ như tôi thuở nhỏ cầm đèn ông sao đi rước, bao nhiêu em được bố mẹ đèo lên Lương Văn Can mua đồ chơi (và bao nhiêu trong số đó mua đồ chơi Trung Quốc), bao nhiêu em đêm trung thu ngồi khóc vì không có sách vở mới, không được đến trường, bao nhiêu em thậm chí không biết đến 2 từ "trung thu"?
Đến bao giờ thì trung thu mới thực sự dành cho (và chỉ dành cho) mọi trẻ em?
Nhớ lắm những vần thơ của Tản Đà- Buồn mà vẫn phong tình, phong tình mà lại không buông lòng:
Đêm thu buồn lắm chị Hằng ơi !
Trần thế nay em chán nửa rồi
Cung quế dã ai ngồi đấy chửa?
Cành đa xin chị nhắc lên chơi
Có bầu, có bạn can chi tủi
Cùng gió cùng mây thế mới vui
Rồi cứ mỗi năm rằm tháng 8
Tựa nhau trông xuống thế gian cười ./.
- "tôi cảm thấy tên mình nằm giữa hai từ "yêu thương". Cách diễn đạt này làm ta thấy thú vị đấy. Em nói ra ta mới để ý đấy. Ờ nhỉ? quái nhỉ? sao lại gọi là ông trăng với lị chị Hằng Nga nhỉ?
- Đồng ý là người Tàu giỏi thật. Trời ơi! gi gỉ gì gi cái gì nhà tôi dùng cũng made in China. Mỗi một lần vợ tôi có dịp đi Lạng Sơn, Móng Cái thì cứ gọi là phải biết. Kể cả là cái tăm nhé, cũng Trung Quốc đại lục đấy!
- cậu giải thích đi, sao "trăng ngày trước lại huyền ảo hơn trăng bây giờ"?
- Thế trung thu năm nay thích gì nào? Hay là về "thủ đô gió ngàn" ngắm trăng cho nó oách.
|
|


