Mỗi ngày một chuyện
Câu chuyện được lượm lặt tại "Vê e Xê" khi ngày đã cạn và cái nắng gay gắt của tháng 8 đã tắt tự bao giờ.
Đầu hói và Cao kều đang tranh thủ ăn mấy quả nhãn trước khi cắp... mũ bảo hiểm đi về. Đầu hói than vãn rằng, bị đau mắt mà thích ăn thịt gà thế là bảo vợ mua về ăn, ai ngờ đau mãi chẳng khỏi. Cao kều bảo "lấy vợ trẻ khổ thế đấy!"
Ý của Cao kều (viết tắt là CK) là: sau này mà lấy vợ sẽ lấy người hơn tuổi để có kinh nghiệm nọ kia. Rồi cứ cái đà đấy CK kể rằng ở xóm trọ ý, có chị sinh năm 1980 thích CK đấy, rủ CK đi Chùa Hà vào đúng mồng 1 đấy. Hay là xa xôi hơn một tí thì hồi cấp 3 nhé, hồi học lớp 10 ý "cô giáo dậy lý hơi bị thích em đấy"
Đầu hói (viết tắt là ĐH) ngạc nhiên xen lẫn "ghen tị": Thế hả? sinh năm bao nhiêu?
CK trải lòng không giấu diếm: ngày ấy cô ấy mới ra trường, tuổi á? "đầu bảy"!. Bác không biết thì thôi chứ bọn em cứ gặp nhau là cười. Có lần gặp nhau ở....đám cưới (chả biết có phải không nữa, cứ cho là thế đi), tình cờ gặp ở đấy, cô ấy nhìn thấy em cô ấy thích quá (ặc! nguyên văn đấy)
ĐH tò mò: Thế đã cà phê cà pháo gì chưa?
CK tiếc nuối: Bác làm sao thế, hồi đấy làm gì có sẵn cà phê cà pháo như bây giờ, cứ nhìn thấy nhau là cười thôi. À có một lần mồng tám tháng ba em tặng cho hoa. Một bông hoa! Ngày đó em ngố mà, cuối cùng cô ấy......lấy chồng lúc nào em chả biết.
Hihi ta nghe lỏm câu chuyện và phát hiện ra rằng đúng là "Tình ko tuổi và xuân không ngày tháng". Cho dù thành hay không thành thì cũng là một ký ức "lung linh" để CK mỗi khi nghĩ lại cũng thấy lâng lâng về một kỷ niệm Đẹp.
- câu thơ "tình không tuổi và xuân không ngày tháng" là của nhà thơ Xuân Diệu đúng không? " Một chút nắng vài ba sương mỏng thắm/ Một cành xanh năm bảy sắc yêu yêu/ Thế là xuân ta không hỏi chi nhiều/ Xuan đã sẵn trong lòng ta lai láng...." haha thì ra là ta vẫn nhớ bài này. Em hóng hớt câu chuyện trên ở Vê e Xê là ở đâu thế? sao nghe lạ hoắc thế
- Xin chào "Bà Tám"
- hí hí, độ hóng của cậu hơi bị cao nhỉ?
- trời ơi truyện ở đâu mà lãn mạn vậy kể ra cuộc sống nhiều lúc cũng hay nhỉ đôi khi mọi việc diễn ra không như mình mong muốn. CK cũng thấy man mát buồn và lâng lâng mỗi khi nhớ lại câu truyện này
kể ra Phuong cho đi làm tình báo cũng được đấy chỉ nghe thôi mà kể lại như thật đó
|
|


